Tải file Word Phụ lục 1: tại đây
Tải File Word Phụ lục 2: tại đây

Tải file Word Phụ lục 1: tại đây
Tải File Word Phụ lục 2: tại đây
Phóng viên (PV): Trước đây, khi chưa có nhiều công cụ hiện đại, các thầy thuốc đánh giá chất lượng dược liệu dựa vào đâu? Có phải chỉ là kinh nghiệm cảm tính đúng không, thưa bác sĩ?
TS. BS. Trương Thị Ngọc Lan: Ngày xưa, để đánh giá chất lượng dược liệu, chỉ có thể căn cứ theo kinh nghiệm của thầy thuốc. Tuy nhiên, do sự bất đồng về tên gọi giữa các vùng, một thuốc có thể có nhiều tên gọi khác nhau, hoặc do điều kiện thổ nhưỡng có phù hợp với dược liệu đó hay không, nên chất lượng dược liệu chỉ được đánh giá một cách cảm tính.
![]()
PV: Vậy hiện nay, để đánh giá chất lượng dược liệu và vị thuốc y học cổ truyền, chúng ta dựa vào những tiêu chuẩn, quy định nào? Có thay đổi nhiều so với trước không?
TS. BS. Trương Thị Ngọc Lan: Ngày nay, việc đánh giá chất lượng dược liệu đã có nhiều bước tiến. Từ năm 1954, sau khi hòa bình được lập lại ở miền Bắc, ngành Dược bắt đầu xây dựng Dược điển Việt Nam (DĐVN) nhằm tiêu chuẩn hóa thuốc. DĐVN I được ban hành năm 1970, gồm 572 chuyên luận, trong đó có 120 dược liệu. Đây là nền móng đầu tiên để quyết định tên gọi, nguồn gốc, chất lượng của dược liệu.
Sau đó, nhiều phiên bản Dược điển tiếp tục được cập nhật:
Nhờ đó, Dược điển Việt Nam đã trở thành tài liệu kỹ thuật chính thống, đóng vai trò quan trọng trong việc đảm bảo chất lượng thuốc.

![]()
PV: Thưa bác sĩ, dược liệu cổ truyền vốn rất đa dạng, vậy trong nước đã có những bộ tài liệu hay văn bản pháp luật nào giúp chuẩn hóa và nâng cao chất lượng dược liệu?
TS. BS. Trương Thị Ngọc Lan: Rất nhiều văn bản đã được ban hành nhằm kiểm soát chất lượng dược liệu ở các khâu từ nhận diện, trồng trọt, thu hái, chế biến đến bảo quản. Cụ thể:
![]()
PV: Hiện nay, tình trạng dược liệu giả, kém chất lượng vẫn còn diễn ra. Bộ Y tế có những biện pháp gì để ngăn chặn các hành vi gian lận thương mại này?
TS. BS. Trương Thị Ngọc Lan: Để phòng tránh các hành vi gian lận như dùng dược liệu giả, trộn hóa chất, giả danh xuất xứ…, Bộ Y tế đã ban hành nhiều văn bản pháp luật như:
Tất cả các quy định này giúp ngăn chặn sai sót trong thu hái, sơ chế, bào chế, bảo quản và sử dụng dược liệu, góp phần đảm bảo chất lượng, hiệu quả và an toàn cho người sử dụng.
![]()
PV: Xin cảm ơn TS. BS. Trương Thị Ngọc Lan đã dành thời gian chia sẻ những thông tin quý báu về hệ thống văn bản pháp luật và kỹ thuật hỗ trợ kiểm soát chất lượng dược liệu trong y học cổ truyền. Qua cuộc trao đổi này, hy vọng người đọc sẽ hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của việc chuẩn hóa và nâng cao chất lượng dược liệu, góp phần bảo vệ sức khỏe cộng đồng và phát triển bền vững nền y học truyền thống của Việt Nam.
Phóng viên (PV): Thưa bác sĩ, trong lịch sử Y học cổ truyền, chuyện thuốc giả và thuốc kém chất lượng có ảnh hưởng thế nào đến điều trị?
TS.BS Trương Thị Ngọc Lan (TS. BS. Lan): Thật ra, đây là câu chuyện dài và đã được ghi lại rất rõ trong các y thư cổ, hồi ký y gia, cũng như truyền miệng từ xưa đến nay. Chất lượng thuốc kém không chỉ gây mất tác dụng mà còn dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, từ sai lầm trong nhận dạng, thu hái, chế biến, bảo quản cho đến sự gian dối trong thương mại.
![]()
PV: Cụ thể về sai lầm trong nhận dạng dược liệu thì sao, thưa bác sĩ?
TS. BS. Lan: Sai lầm trong nhận dạng có thể do không hiểu biết hoặc cố tình gian lận. Ví dụ, cây lá ngón thuộc họ mã tiền có hai loại: một loại độc, một loại không độc. Ở vùng Mường So, Lai Châu, người dân dùng lá ngón không độc làm rau ăn. Tuy nhiên, mỗi năm vẫn có nhiều trường hợp ngộ độc lá ngón do nhầm lẫn với các loại rau rừng khác hoặc dùng rễ, lá ngón độc để chữa bệnh xương khớp.


Ngoài ra, có những trường hợp cố tình đổi tên và thổi phồng công dụng thuốc để bán giá cao, điển hình như “Tuyết yến”. Năm 2018, khi một phóng viên hỏi tôi về công dụng của Tuyết yến, tôi rất ngỡ ngàng vì chưa từng nghe tên này, đồng thời giá 1 kg Tuyết yến lúc đó lên tới 10 triệu đồng. Tra cứu trên baike.baidu của Trung Quốc thì biết đây là mủ của cây Sterculia, hay còn gọi là Mủ trôm ở Việt Nam. Giá mủ trôm ở Việt Nam chỉ khoảng 500.000 đồng/kg, sau khi xuất sang Trung Quốc ngâm thành sợi, sấy khô gọi là Tuyết yến, bán trên Taobao với giá 450 NDT/kg (~1,5 triệu VND/kg). Khi nhập lại Việt Nam, nó được gọi là “Thánh dược dưỡng nhan” với giá lên tới 10 triệu đồng/kg.


![]()
PV: Còn sai lầm trong khâu thu hái thì sao, thưa bác sĩ?
TS. BS. Lan: Nếu thu hái đúng nguyên tắc thì hàm lượng hoạt chất đạt tối đa. Mỗi dược liệu có thể chứa nhiều hoạt chất, hàm lượng thay đổi theo mùa, chu kỳ phát triển. Thu hoạch đúng thời gian giúp thu nhận dược liệu chứa hoạt chất cao nhất.
Tuy nhiên, vì không biết hoặc do lý do kinh tế, nhiều trường hợp thu hái không đúng thời điểm. Ví dụ cây quế Việt Nam, một trong những loại quế tốt nhất thế giới, yêu cầu cây trên 8 năm tuổi, thu hái vào mùa thu (tháng 8 – 9 Dương lịch) để vỏ dày, hàm lượng hoạt chất cao. Nhiều trường hợp thu hái sớm, vỏ quế mỏng, hàm lượng hoạt chất giảm.

![]()
PV: Vậy chế biến dược liệu có phải là khâu quan trọng không?
TS. BS. Lan: Các thầy thuốc và sách cổ đã ghi nhận rất chi tiết.
Sách còn ghi chú cách chế biến thay đổi tính vị, ví dụ: “Cam thảo sinh tả, thục bổ”; “Hoàng liên sao rượu dẫn vào tâm, sao muối dẫn vào thận”.
![]()
PV: Bảo quản dược liệu cũng có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng đúng không, thưa bác sĩ?
TS. BS. Lan: Chính xác. Danh y Lê Hữu Trác (Hải Thượng Lãn Ông) từng ghi lại một trường hợp kê đơn thuốc nhưng bệnh nhân lại bị tiêu chảy nặng do thuốc đã bị mối mọt, ẩm mốc, không còn chất lượng nữa. Qua đó, ông nhấn mạnh ngay cả khi vị thuốc đúng, liều lượng đúng, bệnh đúng nhưng dược liệu bảo quản kém cũng gây hại và không có tác dụng.
![]()
PV: Câu chuyện về sự gian dối trong thương mại thuốc cổ truyền thì sao, bác sĩ?
TS. BS. Lan: Đây là vấn đề phức tạp và đã xảy ra từ rất lâu. Ví dụ trong thời Pháp thuộc, dược liệu Trung Quốc nhập vào Việt Nam diễn ra phổ biến. Tuy nhiên, một số thương nhân đã lợi dụng điều này để trộn lẫn hoặc thay thế dược liệu bằng các chất kém chất lượng, như “Mộc hương” quý bị làm giả bằng vỏ cây tẩm hương liệu, dẫn đến ngộ độc nghiêm trọng.

Theo Y sử tạp lục, thời Đường có vụ án xảy ra vì dùng Hoàng liên giả: Một hiệu thuốc ở Lạc Dương trộn rễ hoàng bá non vào gói thuốc hoàng liên – vì màu giống. Người bệnh bị tiêu chảy không dứt vì tính hàn của hoàng bá quá mạnh, dẫn đến tử vong. Vụ việc khiến quan phủ ra lệnh kiểm định dược liệu tại các hiệu thuốc hàng quý.

Theo “Y án thời Thanh”, một làng ở Triết Giang mua phải nhân sâm tẩm thạch tín (asenic) để tăng trọng lượng và giữ tươi. Nhiều bệnh nhân suy nhược, dùng sâm này bị rối loạn tiêu hóa, nôn ra máu, run tay chân. Gây ra hơn 30 trường hợp tử vong, sau đó triều đình cấm thương nhân không rõ nguồn gốc buôn sâm.
Năm 2019, công ty dược phẩm truyền thống nổi tiếng của Trung Quốc – Đồng Nhân Đường – bị phát hiện sử dụng nguyên liệu hết hạn để sản xuất thuốc. Vụ việc này đã gây chấn động dư luận và làm dấy lên lo ngại về chất lượng dược phẩm truyền thống tại Trung Quốc.
![]()
PV: Về độc tính của một số vị thuốc trong y học cổ truyền thì sao?
TS. BS. Lan: Có nhiều vị thuốc chứa độc tính nhưng nếu sử dụng đúng cách sẽ có hiệu quả, còn dùng sai hoặc không chế biến kỹ có thể gây nguy hiểm. Trong lịch sử Trung Quốc, thuốc luyện đan chứa kim loại nặng như thủy ngân, asen đã gây nhiều vụ ngộ độc và tử vong, bao gồm các hoàng đế nổi tiếng như Tần Thủy Hoàng, Ung Chính.

![]()
PV: Thưa bác sĩ, hiện nay với sự phát triển của khoa học kỹ thuật hiện đại, cũng như những bài học từ lịch sử sử dụng thuốc có độc trong y học cổ truyền, chúng ta đã rút ra được những kinh nghiệm gì trong việc đảm bảo an toàn và chất lượng của dược liệu?
TS.BS. Lan: Do phát triển của Khoa học kỹ thuật phân tích được các thành phần hoạt chất, các kim loại nặng…của dược liệu, cũng như các qui trình nghiên cứu tiền lâm sàng trên động vật để phát hiện liều độc LD50, và độc tính trường diễn:


Cây nở ngày đất đã được sử dụng trong nền y học dân tộc của nhiều nước. Khoa học cũng chứng minh các công dụng này trên các nghiên cứu động vật. Tuy nhiên chưa có nghiên cứu nào trên người, và cây đã từng được bày bán tràn lan với những công dụng được đồn thổi “trên trời” ở Thành phố Hồ Chí Minh, Một số nghiên cứu cho thấy cây nở ngày đất có độc tính ở dạng tươi. Nếu dùng quá liều có thể ngộ độc. Các triệu chứng ngộ độc như run cơ, hoa mắt, chóng mặt, mất nhận định phương hướng. Nếu dùng trên 200gr cây có thể gây tổn thương thận mạn tính.

Tóm lại, những yếu tố ảnh hưởng chất lượng và an toàn thuốc trong lịch sử:
![]()
PV: Vậy theo bác sĩ, trong lịch sử, chất lượng thuốc y học cổ truyền dựa trên tiêu chí nào?
Trong Y học cổ truyền, đặc biệt là qua sách kinh điển “Thần Nông Bản Thảo Kinh” – bộ dược thư cổ nhất của Trung Quốc (khoảng thế kỷ II TCN – Hán Vũ Đế), dược liệu được phân thành 3 nhóm Thượng phẩm – trung phẩm dựa trên:
Từ đó đã phân 365 vị thuốc thành: 120 thượng phẩm, 120 trung phẩm, 125 hạ phẩm với các tiêu chí phân loại:

Từ các sách về dược sau này như Bản thảo cương mục, tiêu chí đánh giá thuốc Thượng phẩm, Trung phẩm, Hạ phẩm cũng tương tự như vậy:

Với ứng dụng hiện đại của Thuốc Y học cổ truyền:
+ Thượng phẩm thường được xem là dược thực đồng nguyên (thức ăn làm thuốc hay thuốc làm thức ăn) như dùng trong thực dưỡng, trà dược, món ăn trị liệu: chuối là thức ăn cũng có thể làm thuốc nhuận tràng, Kỷ tử, Đương quy, Xuyên khung làm thuốc nhưng cũng có thể dùng trong các món tiềm, hầm…
+ Trung phẩm là thuốc chữa bệnh có tính bổ, có thể dùng lâu dài nhưng cần theo dõi.
+ Hạ phẩm tương đương với thuốc công kích, dễ gây phản ứng phụ hoặc độc tính nếu dùng sai.
Ngoài ra về chất lượng thuốc thầy thuốc y học cổ truyền trong lịch sử cũng chú trọng một số yếu tố:
+ Chất lượng dược liệu gắn liền với địa phương trồng như Ngưu tất tốt nhất ở Hưng Yên, Thiên niên kiện ở Quảng Nam, Đinh lăng ở Nam Định – Hà Nam
+ Thời điểm thu hái quyết định hoạt chất: Lá nên hái trước trổ hoa, Rễ nên thu vào cuối mùa sinh trưởng
+ Phương pháp sơ chế – chế biến như sao, tẩm, nấu, phơi… ảnh hưởng dược tính và độc tính của thuốc.
![]()
PV: Xin bác sĩ cho biết thêm về những lời dặn dò trong các sách cổ về chất lượng dược liệu?
TS. BS. Lan: Trong sách cổ ở Việt Nam và Trung Quốc:
Hải Thượng Lãn Ông (Lê Hữu Trác) trong “Hải Thượng Y Tông Tâm Lĩnh” nhấn mạnh: “Thuốc có đúng vị, đúng tính, đúng lượng, đúng bệnh mới hiệu nghiệm.” Ông đặc biệt quan tâm đến: Vùng trồng dược liệu, Cách chế biến theo bài bản, Dược liệu “thuần Việt” dễ kiếm và hiệu quả.
+ Rất chú trọng đến “Địa phương dược”: Xuyên khung tốt nhất ở Tứ Xuyên, Đỗ trọng vùng Trùng Khánh, Hoàng kỳ vùng Cam Túc. Thậm chí tên thuốc được đặt kèm địa danh như Xuyên Bối mẫu, Triết bối mẫu, Hoài ngưu tất…
+ Nhấn mạnh “Thiên thời – địa lợi – nhân hòa”: Mùa vụ thu hái đúng thời khí, Vùng đất đặc biệt (thổ nhưỡng, khí hậu), Người chế biến lành nghề
+ Phép “Bào chế”rất quan trọng: Sao vàng, sao tẩm, tẩm rượu, tẩm gừng, chưng, hấp, nấu…Làm tăng tác dụng, giảm độc tính, điều vị…
Những câu chuyện trên cho thấy, sai lầm trong chất lượng dược liệu không chỉ ảnh hưởng đến hiệu quả điều trị, mà có thể dẫn tới hậu quả nghiêm trọng, thậm chí tử vong. Cả trong lịch sử Việt Nam và Trung Quốc, các danh y chân chính luôn:
PV: Xin cảm ơn TS.BS Trương Thị Ngọc Lan đã chia sẻ những kiến thức rất quý giá về chất lượng dược liệu qua góc nhìn lịch sử y học cổ truyền.
TS. BS. Lan: Rất vui được chia sẻ. Tôi mong rằng việc hiểu rõ lịch sử và những bài học xưa sẽ giúp chúng ta luôn chú trọng đến chất lượng dược liệu, bảo vệ sức khỏe cộng đồng tốt hơn.
Sáng sớm ở khu phố Tuệ Tĩnh, giữa nhịp sống hối hả của một bệnh viện tuyến đầu, người ta bắt gặp một góc nhỏ rực rỡ sắc màu: những em bé ôm gấu bông, các bạn trẻ tạo dáng bên mascot đáng yêu, các cô chú nhân viên y tế cầm tấm hashtag “Không thuốc lá”, “Gia đình an toàn”, “Vì trẻ em”… Tất cả họ cùng góp mặt tại Lễ hưởng ứng Ngày Thế giới Không Thuốc Lá 31/5, Tháng hành động Quốc gia phòng chống bạo lực gia đình và Tháng hành động vì trẻ em, do Viện Y dược học dân tộc tổ chức.

Một lễ hưởng ứng – Ba thông điệp lớn
“Tôi đã từng chứng kiến người thân mình mắc bệnh phổi tắc nghẽn mãn tính vì thuốc lá. Tới khi họ buông điếu thuốc, thì sức khỏe cũng đã không còn như trước”, bác sĩ Nguyễn Thị L. – một cán bộ Viện chia sẻ khi đang cầm hashtag “#KhôngThuốcLá” trong trang phục áo blouse trắng.
Cũng trong khuôn viên đó, những tấm banner mang sắc đỏ – xanh – vàng truyền đi thông điệp rõ ràng: “Xây dựng gia đình không bạo lực”, “Lên tiếng bảo vệ trẻ em khỏi xâm hại”. Không chỉ là lễ phát động, sự kiện tại Viện Y dược học dân tộc lần này là chuỗi hành động thiết thực: từ khu check-in truyền thông, ký cam kết, đến việc quét mã QR để lan tỏa nhận thức lên Google Maps.
Phát biểu tại sự kiện, TS. BS. Trương Thị Ngọc Lan – Phó Viện trưởng Viện Y dược học dân tộc – nhấn mạnh: “Người làm y phải bảo vệ sự sống bằng cả tay nghề và trái tim. Không thể chỉ chữa bệnh, mà phải chữa cả những tổn thương âm thầm – từ khói thuốc, từ bạo lực trong gia đình, từ sự im lặng trước những bất công với trẻ em”.

Góc nhỏ – Hành động lớn
Chỉ vài bước chân là đến khu vực tặng quà: những chiếc ly giữ nhiệt in hình logo Viện Y dược học dân tộc, gối cổ, gấu bông, sổ tay,… – nhỏ bé, nhưng chất chứa sự tử tế và lời nhắc nhở âm thầm: “Hãy hành động, dù chỉ là điều nhỏ nhất”. Người tham gia chỉ cần chụp hình, cầm hashtag, đánh giá trên Google Maps – và phần thưởng khônang chỉ là quà, mà còn là cảm giác góp phần thay đổi điều gì đó lớn lao hơn.
Khi y tế không chỉ là chữa bệnh
Viện Y dược học dân tộc không lạ gì với những sáng kiến truyền thông cộng đồng. Nhưng lễ hưởng ứng lần này còn là dấu ấn của sự phối hợp liên ngành, có sự đồng hành của doanh nghiệp như VPBank, Đông Tây Barbershop – thể hiện tinh thần “chung tay kiến tạo xã hội không khói thuốc, không bạo lực, an toàn cho trẻ em”.
Sự kiện khép lại, nhưng dư âm của nó không dừng ở những bức ảnh rực rỡ, hay phần quà xinh xắn. Mà đó là câu chuyện của mỗi người khi bước ra khỏi không gian truyền thông ấy – mang theo cam kết, suy nghĩ, và hành động cụ thể.
Một buổi sáng nhỏ… có thể là điểm khởi đầu cho một hành trình lớn.
Một số hình ảnh tại Lễ:







